|
|
65
|
|
137
|
|
|
ti chuot
|
|
Hồ Chí Minh,,
|
|
Gửi tin nhắn
|
|
Kết bạn
|
|
|
|
Một trong những quán kafe Nó ghé nhiều nhất 
Thích Đất, vì Đất có vị trí "đắc địa". Mỗi lần hẹn gặp bạn bè, nhà đứa này ở Q8, đứa kia ở Q 1, đứa khác vùng xa Tân BÌnh, đứa nữa D2, đứa kia Quận 3... là cả bọn chọn đất cho Nó khỏi phải nghe mè nhau " Mày thiên vị..."
Thích Đât, vì mùi "Đất", thích những chậu hoa nho nhỏ, luôn tươi vì được chăm sóc kỹ lưỡng, thích bức tường xù xì, thích bộ sưu tập bình gốm ngay góc vào "phòng thư giãn", thích luôn cả cái khoảng sân "đẫm mùi đất".
Thích đất, bởi khung cửa sổ nhỏ nhỏ xinh xinh, bộ bàn ghế gỗ cũng nhỏ, lỗi đi nhỏ, cầu thang nhỏ... Chỉ có cái đồng hồ không bao giờ chạy nơi vách tường là to thôi.
Thích, bởi Nhỏ mà Rộng, quán lúc nào cũng đông, nhìn lượng xe là thấy choáng, thế mà vào trong, thấy mỗi người, mỗi khung phòng đều có không gian riêng. Trên lầu, ngoài sân, "phòng khách", "phòng ngủ", "phòng đọc sách", " phòng thư giãn", mỗi nơi một nét. Nó xem Đất như nhà mình, và đặt tên vậy đó.
Thích, còn vì ánh sáng chỗ nơi đây. Thích lắm. Buổi sáng, chụp hình, ngồi ngay khoảng sân, kế bên hồ nước bé tẹo, những tấm hình đẹp mê ly. Thích cả lối vào "phòng thư giãn", bức tường phủ xanh màu lá, lung linh dưới nắng vàng. "Phòng" nào chụp hình cũng đẹp. Nó "chớp" 1 ngày, hơn 200 tấm hình. Thõa mãn. Không 1 lời phàn nàn nào từ Quán, dù nó chạy loăng quăng trong 1 sáng thứ 7, kéo ghế chỗ này, dịch bàn chỗ khác, bê cái bình bông đặt cái uỵch xuống sàn. Iu đến thế là cùng.
Thích, thích nhất là những buổi chièu mùa mưa, tầm 2-3h, ngồi bên cửa sổ, ngắm mưa. Dù không lãng mạn, Nó cũng thấy mình "hâm hâm", và lòng dịu lại.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
106
|
|
46
|
|
|
moon
|
|
Hồ Chí Minh,,
|
|
Gửi tin nhắn
|
|
Kết bạn
|
|
|
|
|
Một lưng chừng chiều với lưng chừng nắng…
Sau những lưng chừng tình bạn – tình yêu…
Lần đầu ở Đất, ngồi cạnh nhau và khắc khoải bước qua những lưng chừng
Những cái nắm tay run rẩy,
Những cái hôn hờ,
Ánh nhìn sâu tìm thấy những điều chôn dấu...
Lần đầu ở Đất, còn ngượng ngùng cho những tiếng Anh - Em
Lần đầu ở Đất, từ nơi em, 2 tiếng ấy cất lên ở trong lòng , anh phải nghe bằng mắt và trái tim. Và anh đã nghe được anh nhỉ !
Chiều thứ 7, đông người, bạn bè và tình nhân. Có lẽ phía trên lầu cũng kín chật. Nhưng tất cả bỗng hóa lặng yên, không gian lặng yên bởi chỗ ngồi đang dậy sóng. Chiếc bàn gỗ nhỏ nhắn, vẫn còn rộng cho 2 tâm hồn muốn gần gụi. Dưới ánh đèn vàng, vài bông Cát Tường tương phản với bức tường xỉn màu nẻ nứt, hoa dưới đèn vì thế đẹp hơn. Em thích những bông hoa mỏng manh ấy - Cát Tường – khi ấy là loài hoa chưa biết tên. Ly cam sữa chua nhiều hơn ngọt, gọi thêm sữa đổ vào mà vẫn thiếu, anh đùa rằng sẽ mang theo sữa cho những lần sau. Anh cười – khi ấy và tới bây giờ nữa, nụ cười hiền đẹp, mong rằng còn cả cho mai sau !
Ngồi bên nhau đủ lâu cho 2 lần châm thêm trà đá, là người phục vụ nam, ân cần. Nhưng chóng vánh cho những dấu yêu muốn ào ập…Lần đầu ở Đất, có những khắc khoải và cả những khát khao, hứng vào hồn những vị ngọt, khỏa vào lòng những ấm áp và bắt đầu cho những trái ngang…
Vẫn chọn Đất cho những buổi hẹn hò tranh thủ, vẫn là những yêu thương dịu dàng đầy khắc khoải, những khao khát nén đè chờ trông ngày ào ập...Nếu có ghế sofa, có lẽ đã chọn Đất cho những cuộc hẹn dài...
Cũng lâu rùi, anh còn ngồi ở Đất, buồn, vui với những dòng tin yahoo - chầu cafe của 2 người đang yêu nhau...
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
0
|
|
2
|
|
|
thuanmai
|
|
Hồ Chí Minh,,
|
|
Gửi tin nhắn
|
|
Kết bạn
|
|
|
|
|
Từ đường link nơi hình của moon mình lò dò qua tới đây, mới biết moon viết nhiều thế! Mình chưa có thời gian để đọc hết, mới đọc bài đầu tiên đã bị cuốn hút bởi những lời rất thơ và đầy cảm xúc về “Đất”:
“Một lưng chừng chiều với lưng chừng nắng…
Sau những lưng chừng tình bạn – tình yêu…
Lần đầu ở Đất, ngồi cạnh nhau và khắc khoải bước qua những lưng chừng
Những cái nắm tay run rẩy,
Những cái hôn hờ,
Ánh nhìn sâu tìm thấy những điều chôn dấu...”
Cái khoảnh khắc của ngập ngừng, run rẩy mà ngỡ chừng dằng dặc thiên thu , cái lưng chừng mà ngập đầy cảm xúc ấy có khi sẽ theo ta đến suốt cuộc đời … Nhưng khi “hứng vào hồn những vị ngọt..” là ta đã hứng vào lòng cả những hạt mầm chua chát, đắng cay. Vì tình yêu là thế. Như muôn đời vẫn thế.
Còn mong đợi người ta mang theo sữa cho những lần sau là mong cuộc tình mãi đẹp và ngọt ngào. như sữa mang mật ngọt cho làn môi. Ly cam sữa chua vốn… chua; ly café vốn đắng, thêm sữa ví như thêm điều kỳ diệu giữa cuộc sống này để đời bớt những chua chát đắng cay, để tình yêu sâu nặng, bền chặt như keo với sơn, như muối mặn với gừng cay mãi vẫn là ẩn dụ mà lứa đôi bao đời khao khát.
“Ánh nhìn sâu tìm thấy những điều chôn dấu” xin đừng một ngày nhìn ra những góc khuất tối tăm giữa trái tim người mà hãy mãi còn long lanh trinh khiết như thuở ban đầu bất chợt khám phá những nét đẹp quý giá của tâm hồn nhau.
Đời buông ta rất vội
Như đóa hoa vô thường
Lặng thầm trong góc tối
Ta cúi nhặt mùi hương…
Yêu là hạnh phúc trong khổ đau, là tìm thấy chốn bình an giữa những cơn sóng gió cuồng si, là có thể mỉm cười thanh thản trước những bất hạnh của cuộc đời.
Không có tình yêu thì lòng chúng ta chỉ là mảnh đất khô hạn, trái tim thiếu vắng tình yêu sẽ như chim nhỏ rùng mình dẫy chết trong khoảnh khắc phù du khi xuân chưa kịp đến, khi nắng chưa kịp lên và nụ hoa chưa kịp hé…
Từng ghé Cà phê Đất một lần nhưng ấn tượng không sâu sắc như moon. Thấy mến sự mộc mạc giản dị đượm chút hoài cổ nhưng không gian bé nhỏ của quán không hợp với mình, không hiểu sao chỉ yêu sự thoáng đãng, rộng rãi. và chút gì khoáng đạt gần gũi với thiên nhiên. Có lẽ do "tạng" mình nó thế!
Đọc “Đất” của moon để thấy lại mình trong khoảnh khắc của một ngày chưa xa lắm nhưng đã có thể gọi ngày xưa…ngày xưa…
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
0
|
|
2
|
|
|
kevinchow
|
|
Hồ Chí Minh,,
|
|
Gửi tin nhắn
|
|
Kết bạn
|
|
|
|
|
Toitôi là một người trầm lặng, nội tâm.
Tôi rất thich cafe
Tôi đã dừng chân qua rất nhiều quán.
Và tôi ấn tượng nhất là quán cafe Đất
Đất, đúng với tên dân dã mộc mạc của nó, những bức tường, nhựng khung tranh, những giàn hoaa Tigon hay những bụi chuối...đã tạo nên cho Đất một gam màu rất giản dị trong một tiếng nhạc dập dìu, êm dịu của ca sĩ Quang Dũng với những bài hát của nhạc sĩ quá cố Trịnh Công Sơn, hay thỉnh thoảng là những bài Tình Ca Phápn trữ tình...đã tạo cho Đất một cảm xúc rất riêng mà hiếm quán nào có được. Một cảm giác rất thi vị, rất hợp với con người như tôi...không biết các bạn thì sao?
Dù tôi đi đâu, về đâu? Một lần tôi phải ghé Cafe Đất...
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
102
|
|
97
|
|
|
Cỏ Dại
|
|
Hồ Chí Minh,,
|
|
Gửi tin nhắn
|
|
Kết bạn
|
|
|
|
|
Lâu rồi ko ghé Cafê Đất buổi sáng.Sáng nay ghé với BẠN, thấy quán đông hơn những lần trước. Chắc được nhiều người biết nên ban ngày hay ban đêm vẫn đông đúc. Cafê vẫn ngon như ngày nào.Quán đông nên nhân viên ko còn quan tâm khách như trước. Đợi khách yêu cầu mới chăm thêm trà. Vì vậy chỉ cho 4 sao thôi. Đi nhiều quán rồi, nhưng sao vẫn thích cái quán này. Thích cái vẻ mộc mạc giản dị của nó. Thích cái cách trang trí bằng những bình gốm, cái bếp để trên kệ, những cái đèn dầu treo lủng lẳng bên cửa sổ. Nếu chọn chỗ ngồi trong quán. Thì Cỏ Dại thích ngồi trên lầu hơn.Vì ở đây nhìn qua cửa sổ sẽ thấy những bụi tre, bụi chuối được trồng phía dưới. Nhạc ở đây cũng hay, đa số những bài ở đây mở là nhạc xưa như Trịnh, những bài của Tuấn Ngọc,...thỉnh thỏang cũng mở những ca khúc bất hữu Có nhiều cái thích ở đây nên nếu ai kêu Cỏ Dại chọn quán cafê thì vẫn chọn "Đất"
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
12
|
|
59
|
|
|
tieuin
|
|
Hồ Chí Minh,,
|
|
Gửi tin nhắn
|
|
Kết bạn
|
|
|
|
|
Hơn nữa năm rồi, nó mới ghé thăm "Đất"...
Ngày xưa, đó là điểm hẹn quen thuộc của 2 đứa. Vào quán là cứ y như rằng cả 2 chọn góc ngồi trong góc phòng nhỏ dưới chân cầu thang.
Mỗi tối, sau giờ dạy thêm của anh, 2 đứa lại gặp nhau ở Đất... Vẫn thói quen "1 sữa tươi, 1 cafe" và nó không quên mua thêm 1 cái bánh mì để anh dằn bụng.
Anh dẩn nó đến giới thiệu với các bạn thân của anh tại "Đất"
Lần đầu 2 đứa giận nhau, cũng làm hòa tại "Đất"...
Ngày sinh nhật nó, anh chọc nó khóc, cũng tại "Đất"...
Giờ cũng góc ngồi đó, vẫn cái bàn đó- cái bàn mà nó đã hý hoáy đầu chìa khóa khắc 2 chữ "N..Đ" (Anh bảo rằng, em phá quá, phá hoại của công nhé!)... Anh có còn nhớ không? Lần đầu tiên, nó quay trở lại nhưng chỉ 1 mình để hoài niệm về anh, để lắng nghe những âm điệu nhẹ nhàng, những bài tình ca mà cả 2 cùng thích...
Anh bây giờ xa rồi, đến 1 nơi mà nó ko thể tìm thấy nữa.
"Đất", vẫn 1 góc ngồi và nó để dành 1 ghế trống cho anh đấy!!!
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|